Filed under: Uncategorized
Nếu có ai hỏi em, điều gì làm em buồn nhất em sẽ nói với họ: Đó là ngày em ra đi, chạy chốn đến nơi không ai biết em là ai, không ai biết em yêu ai, và anh cũng mãi maĩ không tìm thấy em được nưã, ngày đó đến này bao lâu rồi anh nhỉ? đã bao lần em trở về rồi laị vội vàng ra đi, đến một cuộc điện thoại cho anh cũng không kịp. – Nếu có ai hỏi, cái gì làm em đau nhất? em sẽ nói đó là cách tự bóp nghẹt con tim mình làm em đau nhất, phải rồi yêu 1 ngươì mà không bao giờ lại gần người ấy, không cho phép con tim mình yêu anh, nhớ anh, suốt ngày bao bọc trong một lớp vỏ lạnh lùng, cứng nhắc, nếu một ngày có ai đó làm lớp vỏ ấy vỡ thì em không biết nó sẽ òa ra bao nhiêu là nước mắt, yêu, thương. – Nếu có lần nào anh nhắn tin cho em mà không thấy em nhắn lại, anh nóng lòng lắm phải không? đừng đợi em nưã, vì em không nhắn tin cho anh đâu, em đang tập làm một người lạnh lùng mà, mặc kệ trong lòng bao thúc giục cầm điện thoại lên, nhắn tin đi, gọi điện đi để được nghe giọng nói ấm áp của anh bên tai. Không! cái lý trí sẽ chặn lời con tim lại để hét vào mặt nó rằng “mày không có quyền yêu” – Nếu có lần nào anh hỏi em, nhớ anh nhiều không? em sẽ nói rằng Không! nhưng con tim em thì thổn thức: Có chứ! em nhớ anh nhiều lắm, nỗi nhớ tưởng chừng có thể giết chết em đi cũng được, em buồn, em khóc, em cô đơn, em hạnh phúc, em lúc nào cũng nhớ đến anh, lúc nào trong đầu em cũng có cuộc đối thoaị giữa 2 anh em mình, chỉ là tưởng tượng thôi vì em biết con tim em nhớ anh nhiều lắm Con gái nói ghét là yêu, nói không là có đấy!
Filed under: Uncategorized
Lạ lùng là ý nghĩ đầu tiên lướt qua trong đầu là “Liệu mình có bỏ quên một kỷ niệm nào hay không? Ở đâu đó…”.
Có vài lần khi nhắc về một sự kiện nào đó, mình không tài nào nhớ ra, hoặc chỉ là mang máng. Không hiểu nguyên nhân vì sao lại thế. Lục lọi, lục lọi cái đầu toàn những thứ linh tinh này không có chút dấu vết nào.
Mình cho rằng có những kỷ niệm, ta nhớ về nó qua một ấn tượng nào đấy, mà vì cứ ấn tượng như thế nên sự việc có thể là A, ta cứ luôn cho là B. Ví dụ như một cô gái mơ ước rằng nụ hôn đầu tiên của mình phải là ở một nơi rất lãng mạn. Sau vài năm yêu nhau, đã đi qua nơi ấy rất nhiều lần, cô gái luôn nghĩ rằng có thể nụ hôn đầu tiên chính là ở nơi đó. Cũng như là một câu chuyện kể đi kể lại không biết với bao nhiêu người, mỗi lần thêm một chi tiết cho sinh động. Đến một lúc, không thể phân biệt nổi chi tiết nào là thật, chi tiết nào là thêm thắt. Kỷ niệm nào là với một người, kỷ niệm nào là tổng hợp của nhiều người
.
Vì thế, mình nghĩ những người có trí nhớ tốt quả thật là hạnh phúc! Có bao giờ bạn thử tưởng tượng về một người mình rất yêu thương giờ đã ở rất xa. Một hình ảnh hiện ra, nhưng khi cố zoom vào để nhận cho rõ, thì chợt bức ảnh nhòa đi. Mình không thể nhớ rõ là đôi mắt này có bao nhiêu nếp hằn chân chim, cái miệng xinh này hồng hồng thế nào. Cả hơi ấm bàn tay này khi xưa ta nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ quên được, sau này muốn tìm lại cảm giác ấy cũng không được. Những lúc đó cảm giác cũng khá khổ sở. Giá mà khoa học phát minh ra một thiết bị như máy camera, ghi lại được hình ảnh 3D, cả cảm xúc, cả khung cảnh… Ai đó đã nói rằng tìm lại không gian thì có thể nhưng tìm lại thời gian quả thật khó!
Rất may là mình có thói quen viết nhật ký mỗi ngày. Trước kia khi là học sinh lớp 3, lý do viết nhật ký đơn giản là học đòi. Thấy chị họ có quyển nhật ký rất đẹp, chị viết lại rất hay, và chị lại tốt bụng tặng cho mình một quyển. Thế là ngày nào cũng hý hoáy. Ban đầu là thích thú, viết đủ thứ chuyện. Đọc lại thấy văn chương của mình quá chán, nên chán cả bản thân mình. Kèm theo việc câu chuyện ngày nào cũng lặp đi lặp lại, tự nhiên thấy đánh vật với quyển nhật ký. Có ngày, chỉ vẻn vẹn có một câu “Hôm nay chẳng có gì hay cả!”.
Lâu dần, viết nhật ký trở thành thói quen. Khi cầm quyển nhật ký trên tay, đọc lại những dòng ngày xưa với nét chữ run run, thấy như gặp một con bé xa lạ
. Đúng mà, tất cả những cảm xúc đó, hành động đó là của mình, nhưng lại rất khác với mình tưởng tượng. Có rất nhiều kỷ niệm hay khoảnh khắc đẹp đẽ mà khi gặp lại, ngạc nhiên vô cùng. Mình đã quên sạch. Thú vị vô cùng! Hóa ra bộ não của con người thật có hạn! Có quá nhiều điều bị bỏ quên, mãi mãi cũng không còn chút ấn tượng nào.
Mình cho rằng viết nhật ký là thành thật và dũng cảm nhất. Có những chuyện sống để bụng, chết mang theo, viết vào nhật ký cũng thật khó khăn. Nhật ký là để viết cho mình! thế mà không dám đặt bút để viết cho chân thật, vì nhận ra bản thân mình cũng không thể chấp nhận nổi. Đấu tranh nội tâm dữ dội, rồi cũng trải lòng ra trang giấy. Dù sao, khi trút được tâm sự, thẳng thắn nhìn vào nó, mình cũng mạnh mẽ và hiểu rõ bản thân mình hơn.
Liệu mình có đánh rơi kỷ niệm ở đâu đó hay không nhỉ?
Filed under: Uncategorized
Ngày hôm nay mình nghĩ yêu một cô gái thật là khó. Không phải lúc nào cũng là đi ăn nhà hàng, quà tặng, quần áo đẹp, xe xịn,… Đôi lúc (mà có thể là thường xuyên) chỉ cần ngồi bên, lắng nghe, thỉnh thoảng bật cười hay là một vài cử chỉ yêu thương rất nhỏ cũng là chia sẻ lắm rồi. Tình yêu của mình vẫn còn duy tâm lắm! Chợt nhớ là ngày xưa vẫn đinh ninh một điều: người yêu sau này phải là người có thể nghe mình nói suốt một ngày.
Và mình lại nghĩ yêu một người và giữ được tình cảm ấy dành cho người yêu là một điều không dễ. Cái bài hát Lúc mới yêu của Phương Vy mình nghe mãi. Có nhiều thứ lâu ngày người ta quên đi mất: một cái siết tay rất nhẹ, những thói quen cùng nhau, trò chuyện,…
***
Hôm nay, viết thư cho người bạn, mình bảo Bạn ạ, tớ nghĩ trên đời này thật khó để tìm thấy một người vì mình đến thế. Nếu gặp anh ấy, thì hãy giữ anh ấy ở bên mình, mãi mãi…
Filed under: Uncategorized
Có những lúc thấy nỗi buồn cứ âm thầm, thấm đượm. Nước mắt cứ lăn, vô thức đi theo một con đường quen thuộc. Lần nào cũng thế, mình đi về nơi có tuổi thơ tươi đẹp có bà ngoại, có anh, có chị, giờ này không còn thuộc về mình nữa. Thật may là không gian ấy chẳng thay đổi gì so với ngày xưa, với cái ký ức trẻ con của mình. Con ngõ vẫn dài và tối. Đi qua, tay lướt qua từng mảng tường, nhận ra cái hốc ngày xưa thi nhau đục. Muốn khóc thật to, để không còn biết trời đất, để tưởng tưởng một lốc xoáy đưa mình trở về ngày xưa…
Chắc anh không bao giờ hiểu nổi cảm giác đứng một mình, đi về một mình…
Chắc anh không bao giờ khóc đến run người…
Chắc anh chẳng thể nào hiểu nổi khi nào và vì sao em buồn…
Filed under: Uncategorized
Để bầu trời xanh ngắt, như màu xanh trong mắt em…
Thứ sáu, Lễ Vu Lan, tớ đến thăm bà ngoại. Buổi chiều hôm ấy nắng cũng chói chang. Nhưng con đường vào khu nghĩa trang yên tĩnh và mát dịu. T rất thích tán lá rộng của hai hàng cây bên đường. Ngày xưa, khi còn nhỏ, tớ đã muốn trở thành một cây xanh ở trước cửa nhà… rất xinh đẹp và hiền hòa.
Bà ngoại luôn dạy tớ phải nhân hậu và lạc quan. Cả cuộc đời, bà chưa từng than trách ai điều gì. T luôn cố gắng. Nhưng có lẽ sẽ chẳng bao giờ được như bà. Tớ ích kỷ hơn. Tớ muốn nhiều thứ. Tớ không hy sinh nhiều cho mọi người. Vì tớ đang sống trong một thế giới khác thời của bà tớ.
Rồi tớ tự hỏi, liệu bà có còn ở trên thế giới này nữa không nhỉ, một chút gì đó thôi. Tớ không biết bao giờ linh hồn của một người thật sự rời khỏi thế gian này. Vì có những lúc tớ không cảm thấy có bà ở bên cạnh động viên tớ nữa.
Tớ không thích cảm giác một mình. Dù tớ đã làm điều đó rất tốt. Hơn một năm rồi, t không còn dám tâm sự những điều như thế với bất kỳ ai nữa. Cứ mỗi buổi tối về nhà, nếu chạnh lòng vì một điều nhỏ nhặt, sẽ đứng bên cạnh cửa sổ, hít một hơi thật sâu, an ủi mình rằng phải cố gắng lên. VA bảo chỉ những cô gái mạnh mẽ mới kiên cường được. Còn tớ, tớ không mạnh mẽ như tớ tưởng.
Tất cả những gì còn lại là niềm tin của tớ đã bị phai nhạt. Tớ muốn trách móc cuộc sống và than phiền mọi thứ.
Bây giờ, đừng đem điều quý giá ấy ra dọa tớ nữa: Phải thế này và phải thế kia.
Tôi muốn đi du lịch…
Tôi muốn đi hái sao trời…
Ở nhà một mình, đóng cửa và không để cho chút ánh sáng nào lọt vào phòng.
Tớ không biết được ngoài kia là trưa hè chói chang nắng hay là ngày âm u. Chỉ khi nghe thấy tiếng gió và lá xào xạc và tiếng tí tách trên những mái nhà, tớ mới biết là trời đang mưa. Vậy là ngoài kia, rất có thể là mây mù cuồn cuộn, cũng có thể là những ánh nắng hồng xuyên qua đám mây trắng nặng trĩu. Ai mà biết? ![]()
****
Nghe giọng nói của nhau qua điện thoại. Không hiểu sao khoảnh khắc đấy tớ thấy ấm áp và hạnh phúc thế. Nên tớ đã mỉm cười.
****
Nghe cứ như thể tớ đang giam mình trong phòng.
Ừ. Đúng là tớ cứ luẩn quẩn trong phòng thôi, chỉ với một giai điệu của bài Tell him nhẹ nhàng cứ lặp đi lặp lại. Tớ thấy bồng bềnh… Tớ có nhiều việc để làm trong căn phòng này.
Hãy chọn người đàn ông biết nghĩ
Phụ nữ lúc yêu và ngay cả khi quyết định đi đến hôn nhân nên chọn một người đàn ông biết nghĩ.
Moonee
Vì sao?
Vì một người đàn ông biết nghĩ sẽ chọn một người phụ nữ biết nghĩ làm vợ. Nếu anh ta chẳng may không chọn bạn tức là anh ta đã không biết nghĩ vì đa số phụ nữ đều là những người biết nghĩ… Hihi! Bênh vực cho nữ quyền một chút chứ.
Vì một người đàn ông biết nghĩ sẽ luôn biết được những giá trị của hạnh phúc mà anh ta đang có và không bao giờ đánh đổi nó bằng bất kỳ giá nào. Nếu anh ta đánh đổi bạn lấy một cục vàng thì ít nữa khi gặp cục kim cương anh ta sẽ sẵn sàng đánh đổi vàng lấy kim cương. Và cuộc đời anh ta sẽ là một chuỗi ngày đánh đổi cái này lấy cái khác…
Vì một người đàn ông biết nghĩ sẽ luôn là người đàn ông có trách nhiệm với bố mẹ, vợ con. Anh ta không chỉ biết yêu thương bố mẹ mình mà còn biết chăm lo cho bố mẹ của bạn nữa.
Vì một người đàn ông biết nghĩ luôn lấy yêu thương và bao dung làm nền tảng. Anh ta biết dù anh ta có thành đạt trong cuộc sống đến đâu mà không có một gia đình hạnh phúc thì sự thành đạt đó cũng chỉ là vô nghĩa… Điều này tôi được chia sẻ từ một người bạn họa sĩ thành đạt nhưng rất yêu thương gia đình. Anh ấy nói rằng: “Càng lớn tuổi anh càng thấy gia đình là thứ quý giá nhất”.
Vì một người đàn ông biết nghĩ trước một cám dỗ sẽ không chần chừ khi lựa chọn gia đình mình bởi anh ta biết đó là nơi duy nhất anh ta được yêu thương và che chở thật lòng ngay cả khi hạnh phúc hoặc lúc khổ đau. Anh ấy sẽ biết dứt khoát với những điều có thể làm hạnh phúc gia đình tan vỡ.
Vì người đàn ông biết nghĩ không bao giờ chỉ nói để cho bạn vui lòng mà anh ta hành động bởi tin điều đó mới có giá trị thực sự để thể hiện tình yêu thương.
Vì một người đàn ông biết nghĩ sẽ không bao giờ là kẻ bạc tình…
Vì người đàn ông biết nghĩ sẽ luôn nghĩ làm thế nào để những người thân yêu của họ hạnh phúc. Họ làm việc vì tin rằng mình đang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình của mình.
Vì một người đàn ông biết nghĩ nhất định sẽ là một người cha tốt. Con cái bạn lớn lên sẽ luôn tự hào về người cha của chúng. Theo điều tra những đứa con tự hào về cha mẹ mình thường lớn lên thành đạt và khỏe mạnh.
Nếu bạn có một người đàn ông như vậy thì những lỗi nho nhỏ của anh ấy trong cuộc sống bạn sẽ dễ dàng bỏ qua lắm. Hãy yêu anh ấy nhiều hơn mỗi ngày nhé. Và đừng quên thì thầm với anh ấy rằng: “Thật may mắn em đã lấy được một người đàn ông biết nghĩ như anh nhé”. Anh ấy hẳn sẽ vô cùng hạnh phúc khi nghe được điều đó từ người vợ ngoan của anh ấy đấy. Như bạn CCMK của tớ vậy!
(Ngoisao)
Trở lại Hà Nội là liên tiếp những party. Cuộc sống đô thị.
Hà Nội đêm đẹp lắm, nhộn nhịp, ồn ào chứ không yên tĩnh như những thị trấn mình đã đi qua mùa hè này.
Sau buổi party, về nhà. Uống một cốc nước hoa quả để refresh. Những việc sau đó là một chuỗi thói quen hoặc như đã được well planned từ trước.
Bật đèn. Bước vào phòng tắm. Rửa mặt trong nước ấm. Nhìn thấy khuôn mặt này trong gương, mỉm cười. Hình như nó xấu xí hơn dưới ánh đèn xanh. Một khoảnh khắc nào đó, mình tưởng tượng ra nó của năm năm hay mười năm nữa. Nhoẻn miệng thêm lần nữa.
Túi xách. Nước hoa hồng. Đống quần áo bẩn. Một cốc nước lọc.
Cho tất cả đống đồ này vào máy giặt nào. Bột giặt. Nước xả vải. Hít sâu một chút không khí loãng ngoài hiên. Nhà đối diện vẫn còn sang đèn.
Mở toang cửa cho gió ùa vào phòng.
Ngồi xuống bàn.
Ấn nút start quen thuộc của máy tính. Một màu xanh lam lấp lóa trong bóng tối. Thêm màu đỏ sáng của mouse.
Tháo chiếc đồng hồ ở cổ tay bên trái, đặt sang bên. Điện thoại cũng ở cạnh đó, trong tầm tay. Chiếc vòng tay bên phải nhẹ nhàng đặt vào ngăn kéo. Rồi với tay bật chiếc đèn bàn ánh sáng trắng. Thế là có đủ light để làm mọi việc và nhìn thấy những đồ vật xung quanh.
Trước mặt là một vài tờ notes những công việc cần làm. Lấy bút gạch gạch xóa xóa và viết thêm vào đó những dòng linh tinh, nguệch ngoạc. Nhiều việc lặt nhặt quá làm mình phải quay lại với thói quen này.
Bây giờ thì máy tính đã khởi động xong.
Sign in.
Những icon sáng quen thuộc. Đó là cảm giác yên tâm, ấm áp. Thật lạ kỳ!
I’m invisible. I’m silent.
“Cho tôi xin một chút music”.
Gần đây mình yêu thích thêm một thể loại nhạc mới: Jazz. Phát hiện ra chúng chẳng tài nào khiến mình buồn.
Đứng dậy khỏi ghế xoay. Bước ra ngoài cửa sổ. Vươn vai hít một hơi thật sâu. Mình sẽ tưởng tượng thử đây là tầng cao của một chung cư cao cấp trong lòng thành phố. Dưới kia là dòng người rộn ràng trong đêm…
Thế là bắt đầu một đêm: diary, báo cáo, sách, ngẫm nghĩ về những điều nhỏ nhỏ trong ngày, mỉm cười nhiều cho trẻ và thiếp đi trong tiếng nhạc dặt dìu…
***
Hôm nay khi nghe câu hát “…nhìn lại con đường em đi trên, đầy màu xanh”, mình nghĩ màu xanh ấy nhất định phải là màu xanh nước biển như mình đã tưởng tượng… ( có thể không phải là màu xanh này
)

, love it, you must listen!!!!!!